08.10.2010    
 

Chiều mưa

Ngồi nép mình trong một góc khuất, ngắm mưa và cảm thấy yêu quá những chiều mưa Sài Gòn. Sài Gòn đã vào mùa. Mùa của những cơn mưa chợt đến rồi đi và của những cảm xúc không tên … 

Thời tiết dạo này thất thường quá. Sáng nắng gắt, chiều thì mưa. Chỉ trong thoáng chốc bầu trời đã nhanh chóng thay vội màu áo, từ màu chói chang sang âm u, tăm tối. Và chỉ cần vài phút ngắn ngủi thôi, những hạt mưa từ trên cao tít buông mình rơi xuống, rượt đuổi nhau trên con đường dần vắng người qua lại … Ngồi nép mình trong một góc khuất, ngắm mưa và cảm thấy yêu quá những chiều mưa Sài Gòn. Sài Gòn đã vào mùa. Mùa của những cơn mưa chợt đến rồi đi và của những cảm xúc không tên …

Có khi nào bạn quan sát đôi mắt của những người xung quanh mình chưa? Có khi nào bạn cảm thấy lòng mình chợt trống trải hay tràn đầy cảm xúc khi bắt gặp một ánh mắt vô tình lướt qua chưa? Trong một chiều mưa rả rích, tôi đã bắt gặp hai ánh mắt. Tiếc rẻ! Đó là từ mà tôi có thể rút ra khi nhìn vào hai ánh mắt đó…

Chiều tan học, mẹ đón con bé về. Xe dừng lại ngay cổng đúng lúc có một xe kem đi ngang qua. Trên xe là một người phụ nữ tuổi trạc ba mươi, mà có lẽ trẻ hơn, cái áo sờn vai và mái tóc rối khiến chị trông già hơn cái tuổi của mình. Con bé nhìn xe kem với đôi mắt háo hức, và “mè nheo” mẹ một cách tội nghiệp… Chị bán kem cũng nhìn nó, cái ánh mắt chị nhìn nó… thật khó tả. Rồi chị lại nhìn mẹ nó, ánh mắt của chị và nó đều giống nhau ở chỗ cùng mong chờ một cái gật đầu. Con bé chắc hẳn sẽ rất vui mừng vì được một cây kem mát lạnh, thơm ngon, còn chị sẽ nhẹ lòng hơn vì ít ra cũng bán được hàng, có thêm một hai đồng qua ngày. Nhưng người mẹ mãi loay hoay với chiếc xe và mớ đồ trên tay, và trả lời con bé là một cái lắc đầu: “Thôi, về con !”.

Sự háo hức của con bé mau chóng bị dập tắt, mặt mày tiu nghỉu và thay vào đó là ánh mắt tiếc rẻ nhìn xe kem lướt qua. Nhưng chỉ vài phút sau đó, nó lại tíu tít kể cho mẹ nghe chuyện bạn bè, chuyện tập hát… và mau chóng quên đi cây kem mát rượi kia. Còn chị, lại nặng nề cất bước, nhấn bàn đạp cho chiếc xe chạy về trước. Dường như ngòai sức nặng của xe kem còn có một sức mạnh vô hình nào đó đang đè lên đội vai gầy và đôi chân khẳng khiu ấy. Cũng là một ánh mắt tiếc nuối… Trong chiều mưa thế này thì có ai ăn kem chứ?! Chị nhanh chóng khuất vào một khúc quanh và bỏ lại sau lưng con đường vắng đã lên đèn từ bao giờ… Bao giờ mới được an giấc?! Mưa thì cứ lất phất…

Hai ánh mắt của hai con người khác nhau. Và có mấy ai biết được nó xa nhau tới mức nào? Bé con, rồi mai này sẽ lớn, sẽ có đôi lần em bắt gặp ánh mắt đó - một ánh mắt “nặng trĩu” của lo toan, của muộn phiền, của hy vọng và cả một chút nài nỉ… Rồi em sẽ biết một cây kem có thể làm vui lòng một đứa trẻ, đồng thời sưởi ấm một con người… 

Trần Vĩnh Trọng - K13
(Khoa Ngoại ngữ)


 
Cơ sở 1: 45 Nguyễn Khắc Nhu, Q1, TP. HCM - ĐT: (84.8) 38367933 - Cơ sở 2: 233A Phan Văn Trị , P.11, Q. Bình Thạnh ĐT: (84.8) 35162390
Fax : (84.8) 38369716 - Email : tttt@vanlanguni.edu.vn